Hai thai năm bảo: tổng tài bẫy được vợ ngoan

Đang cập nhật
5
Your Rating
Tác giả:
Lượt xem:
5.4K

Bạn đang đọc truyện Truyện: hai thai năm bảo: tổng tài bẫy được vợ ngoan full miễn phí được cập nhật  tại yeungontinh.com. Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Truyện: hai thai năm bảo: tổng tài bẫy được vợ ngoan này nhé.

“Vân Ngọc Hân, đây chẳng cần là điều cô muốn sao? Chúc mừng cô đáp ứng tiềm năng! Chính tay cô đang giết chết anh ấy!” Ngừng một tí, Vân Giai Kỳ lại hỏi: “Khi nào thì cô thả người?” ‘Vân Ngọc Hân che mồm, rốt cục cũng kiềm chế được cảm giác, phía trên mặt tồn tại vài phần lạnh lùng, “Muốn tôi thả người đi cũng khá được thôi, lẻ loi cô đến đây, nhưng chỉ chuộc được một người thôi”

Vừa nói, cô ta vừa cầm điện thoại cảm ứng di động cầm tay đi đến trước chiếc lông, nói với Vân Giai Kỳ: “Cung Bắc và Bạc Vũ Minh, ai sống cho ai chết là do cô cbọn họn! Hai đứa tthấp này, chỉ có 1 đứa được sống cho” Đầu dây bên kia bất ngờ lặng im một lúc lâu. Hơi thở của Cung Bắc chính vì vậy mà cũng biến thành nặng nề Cậu nhìn Tiểu Vũ Minh trong vòng tay của tớ, Vũ Minh nhịn nhường như cũng có thể có dấu hiệu sắp tỉnh giấc lại, đôi mắt Cung Bắc đỏ hoe, đột nhiên lớn khẩu ca:

“Mẹ! Mẹ mang Vũ Minh đi đi!” Vân Giai Kỳ nghe thấy giọng nói của Cung Bắc vang lên ở đầu dây bên kia, sự đớn đau lập tức tấp nập toàn bộ thân thể Đó là giọng của Cung Bắc! Cậu bé muốn cô bảo quản Vũ Minh. Vũ Minh đột nhiên tỉnh giấc lại, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đang nghe thấy tiếng Cung Bắc hét vào điện thoại cảm ứng: ‘Mẹ ơi… Vũ Minh bị thương nặng lắm.

Mẹ đưa Vũ Minh đi đi! Con muốn ở với mẹ” ‘Vân Ngọc Hân cũng giật thột. Sợ chết là bản năng của loài người. Không ai có thể tĩnh tâm như thế khi đương đầu với cái chết. Nhưng Cung Bắc lại cbọn họn lựa để Vân Giai Kỳ bảo quản Vũ Minh! Đứa tthấp này, một lượt nữa phải khiến cho cô ta nhìn nhận lại bằng ánh nhìn khác. “Mẹ ơi… đưa Vũ Minh đi đi! Tiểu Vũ Minh ngay lúc này mới có phát ứng, cậu bé cọ cọ vào lòng Cung Bắc: “Đừng..” ïy cũng hét vào điện thoại cảm ứng: “Hãy bảo quản anh con!”

Vân Ngọc Hân hừ lạnh một tiếng: “Chúng mày quả là yêu thương nhau! Tuy nhiên ai mới thuộc người được cứu chưa hẳn do chúng mày quyết định, mà người quyết định đó là mẹ chúng mày kìa!” Đầu dây bên kia vẫn rất chi là yên tĩnh. Vào khohình ảnh khắc một sức ép vô hình xung quanh đấy nơi đây bỗng khẩu ca nặng nề của Vân Giai Kỳ vang lên. “Cung Bắc…”

Cung Bắc rất chi là bàng hoàng. Vân Giai Kỳ lặp lại một lượt nữa: “Thả Cung Bắc ra” Khuôn mặt của Tiểu Vũ Minh buông lỏng một tí. Mặc dù giữa cậu và Cung Bắc, Vân Giai Kỳ lại cbọn họn Cung Bắc mà không hề cbọn họn cậu, nhưng cậu không thể Cảm Xúc giận dữ.

Nếu như chỉ có thể trao đổi được một người, vậy thì cậu tình nguyên ở lại đây với mẹ. Dù sống cho hay chết, tối thiểu, mẹ cũng chưa hẳn chịu chình ảnh cô đơn. Bao nhiêu cảm giác mà Cung Bắc đè nén suốt xưa nay nay đột nhiên bùng phát. Cậu vùi mặt vào cổ Tiểu Vũ Minh, khóc trong vô vọng: ‘Không… anh không muốn rời xa em và mẹ…”

Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé.

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện