Tổng tài lạnh lùng độc sủng thê bà xã em đứng hòng thoát

Completed
5
Your Rating
Tác giả:
Lượt xem:
1.5K

Bạn đang đọc truyện Tổng tài lạnh lùng độc sủng thê bà xã em đứng hòng thoát full miễn phí được cập nhật  tại yeungontinh.com. Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Tổng tài lạnh lùng độc sủng thê bà xã em đứng hòng thoát này nhé.

Tổng tài lạnh lùng độc sủng thê bà xã em đứng hòng thoát

Nam Ngữ là một trong số vị theien kim xinh đẹp mắt, kiêu ngạo, cô luôn luôn luôn luôn là tiêu điểm của chúng ta. Nhưng có nhẽ vì người xem quá ghen ghét nên hãm hại cô, khiến cho cô vô tình ngủ cùng với 1 người nam nhi lạ lẫm vào chính sinh nhật của tớ. Cô bỗng giật bắn mình, hoá ra là nanh vuốt của ai đó trong chăn vừa mới sờ biên soạng người mình… Lồng ngực anh rung rung, cô nhìn lên thấy anh vừa mới cười, Mộ Hàn lật người đè cô xuống giường, hôn lên môi cô, cái tội hôn trộm này, mới sáng sớm vừa mới khiến cho anh không chịu được rồi.

Nam Ngữ thở hào hển van xin anh mãi thì anh mới buông cô ra, cô vội lủi nhanh vào phòng tắm cũng như một chú thỏ. Anh mỉm cười ngồi dậy, bấy giờ điện thoại cảm ứng trên tủ đầu giường mới đổ chuông, hoá ra là Hàn Đàm Diệp. “Cậu đã còn đấy mày mặt mà gọi cho tôi.” Giọng nói lạnh băng của Mộ Hàn vang lên. “Mộ Hàn, tôi xin lỗi…” Hàn Đàm Diệp không có gan đến đám hỏi của anh, mấy ngày này anh ta cũng buồn bã, tự giam cầm mình trong phòng uống rượu kém chất lượngi phiền sau cái chết của Thẩm Nguyệt. Cuối cùng đã quyết định nói lời xin lỗi với Mộ Hàn.

“Tôi biết là tôi vừa mới không nên, tôi thuộc người vừa mới tráo sản phẩm ADN của cậu và Kỳ Kỳ…” “Tôi biết.” Mộ Hàn cắt ngang. Hàn Đàm Diệp không thể tinh được “Đúng là không tồn tại gì qua mắt được cậu.” Anh ta nhìn hàng mây trắng lờ lững trôi bên phía ngoài cửa sổ nhìn ra ngoài, nói “Tôi định ra quốc tế một thời hạn.” Mộ Hàn không nói gì. “Quà cưới của cậu và Nam Ngữ, tôi vừa mới chuyển rồi.” Hàn Đàm Diệp nói xong, xin lỗi anh thêm một lượt nữa, vừa mới định cúp máy thì Mộ Hàn báo cáo “Cái chết của Thẩm Nguyệt, tôi cũng tương đối nhớ tiếc.” Hàn Đàm Diệp thở dài, cúp máy.

“Vậy thì bà nội hãy vào với cháu đi…” Mộ phu nhân bật cười giữa làn nước mắt, bà tiến đến nắm lấy tay cô, nói. “Cảm ơn con, Nam Ngữ.” Sau đó Mộ phu nhân đi vào ngồi ngay bên cạnh giường Kỳ Kỳ cùng lão thái thái, khẽ vươn tay ra xoa lên mái tóc mềm mượt của cậu bé, khuôn mặt dịu dàng trìu mến. Mộ Hàn ngồi trên chăn gối cũng vừa mới nhìn cô, Nam Ngữ lại gần ôm anh, anh đặt lên trán cô một nụ hôn tràn trề yêu thương, khẽ khàng mở lời.

“Em vừa mới nói gì với mẹ anh vậy?” Nam Ngữ cảm nhận thấy nhịp tim đập trầm ổn và khá ấm của anh, cô ngước mặt lên nhìn anh, ánh nhìn lộng lẫy cũng như vừa mới cười, đáp. “Anh đoán thù xem?” Mộ Hàn không đáp, chỉ nhìn cô thật lâu bằng ánh nhìn sâu thẳm, lát sau anh nhẹ nâng cằm cô lên rồi đặt lên đôi môi ngọt ngào kia một nụ hôn thật nồng thắm. ***

Bên ngoài bệnh viện, thầy thuốc cùng y tá vừa mới đưa xác của Thẩm Nguyệt đi thì tự nhiên có 1 người nam nhi chạy tới ngăn cản, vẻ mặt anh ta phờ phạc, sững sờ không tin tưởng nổi, vừa khóc vừa bao bọc lấy xác cô ta. Hàn Đàm Diệp không ngờ Thẩm Nguyệt lại làm đến mức độ này, cho tới lúc cô ta chết rồi thì cô ta đã chỉ gọi tên Mộ Hàn. “Anh là ai vậy? Có phải người nhà của cô ấy không?” Hàn Đàm Diệp không đáp, vị thầy thuốc này lại nói tiếp. “Nếu anh thuộc người nhà của cô ấy thì anh hãy đưa cô ấy đi đi, tại nơi này là giữa shình ảnh bệnh viện, không còn ở lại lâu. Còn nếu anh chưa hẳn thì mời anh tránh ra cho việc đó tôi sinh hoạt.”

Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé.

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện