Vụng trộm không thể giấu

Đang cập nhật
5
Your Rating
Tác giả:
Lượt xem:
1.5K

Bạn đang đọc truyện Vụng trộm không thể giấu full miễn phí được cập nhật  tại yeungontinh.com. Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Vụng trộm không thể giấu này nhé.

Nội dung Truyện Vụng Trộm Không Thể Giấu của tác giả Trúc Dĩ

Trần Minh Húc đứng trên bục giảng, tay vung cái thước êke to đùng, tích cực giảng bài. Không biết vì nóng hay vì quá tích cực, cả hai ống tay áo ông ta đều bị những giọt mồ hôi thấm ướt phân nửa. Truyện được Edit bởi vì Sắc - Cấm Thành.

Re-up vui lòng xin phép và up sau page 5 chương. Không up 10 chương cuối và ngoại truyện. Cám ơn. Không khí nóng lầm lầm như chảo lửa từ trên trời đổ ập xuống khắp mọi nkhe ngách, trường Húc Nhật cũng không ngoại lệ. Vách tường phả ra hơi nóng như cái lò luyện đan của Thái Bạch Kim Tinh, trên trần nhà, quạt trần ồ ồ kêu luân phiên công suất tối đa, thở ra ăn nhịp gió nóng đến điên người.

Dưới bục giảng toàn thể bọn học sinh như sao y từ 1 bản, đó là bộ dạng muốn nằm xuống bàn ngủ một trận lắm rồi, nhưng chưa được đánh tháo. Tang Trĩ a một tiếng, thu tầm mắt lại, chậm rãi gật gật đầu.  Cô cúi đầu nghĩ suy ý tứ của tiếng nói này.

Cô cho là anh đang sớm quên chuyện này, hoặc cơ bản không coi tiếng nói này ra gì. Và lại Tang Trĩ cũng chưa thấy anh đề cập qua chủ đề bạn nữ khi nào, cũng chưa nhìn thấy bao giờ anh dẫn người con gái nào đến gặp cô. Vậy người con gái trước kia ở trường bay là ai? Tang Trĩ lại nhìn về phía anh, nhịn cảm thấy không được hỏi: “Vậy người trước đó đâu ạ?”

Đoạn Gia Hứa: “Người trước đó?” “Vâng.” Không biết mình đột nhiên nhắc đến chuyện xa xưa như thế có để lộ chút không có lí nào không, Tang Trĩ bẻ bẻ mấy ngón tay, làm bộ lơ đangng hỏi: “Hồi trước năm em bọn học lớp 10 có đến NGhi Hà, anh cùng một chị ra trường bay tìm em.” “Lúc em bọn học lớp 10?” “…” Tang Trĩ xoắn xuýt mấy giây, đành thêm vài tin tức cụ thể để hắn nhớ lại, “

Hồi em đến tìm người em thích ấy.” Đoàn Gia Hứa nhớ lại: “À, là cấp trên của anh.” Tang Trĩ mấp máy môi, bền chí hỏi tiếp: “Vậy sao anh lại đến cùng chị ấy?” “Hồi ấy anh chưa tồn tại xe,” sự việc 3 năm trước đó đây Đoàn Gia Hứa không nhớ rõ lắm, nỗ lực hồi tưởng lại,

“Mà hồi đó anh hầu như overtime đêm liên lục, sáng đó Cảm Xúc hơi chóng mặt.” “…” “Thời điểm anh trai em gọi điện cho anh, cô ấy vừa đẹp nghe được, liền chở anh ra trường bay.” Đoàn Gia Hứa nghiêng đầu nhìn cô, tựa như vô tình, bổ sung cập nhật thêm,

“Giờ con cô ấy cũng đang bọn học tiểu bọn học.” Suy nghĩ của Tang Trĩ bỗng chững lại, đột nhiên cô nhớ đến đoạn thời hạn gian khổ kia, nhớ tới chiếc rương cô dùng để làm chôn sâu mọi hồi tưởng có anh. Cô nhớ đến mình đang cố tìm cách lạ lẫm anh.

Lại nhớ đến thời hạn khi đơn độc phương nguồn gốc cảm mếm này, rồi lại tự mình chật vật cuối cùng. Tang Trĩ trầm ngâm gật đầu, không an tâm hỏi: “Vậy sao anh một mực không tìm kiếm đối tượng người dùng?” Đoạn Gia Hứa thuận mồm nói:

“Anh hai của em cũng không chịu tìm đó thôi.” “…” Tang Trĩ nhớ đến chuyện mấy con bạn cùng phóng chén quái hôm đó, dung nhan mặt tinh vi nói: “Vậy anh cũng không còn cứ như thế một mực đợi chờ anh ấy…” Đoàn Gia Hứa buồn cười nói: “Nói đồ vật gi đó.” Tang Trĩ phải chăng giọng nói: “Chỉ là em thấy kì quái.”

Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé.

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện