Vương phi đa tài đa nghệ hạ thương mai

Completed
5
Your Rating
Tác giả:
Lượt xem:
2.2K

Bạn đang đọc truyện Truyện vương phi đa tài đa nghệ hạ thương mai full full miễn phí được cập nhật  tại yeungontinh.com. Hãy để lại bình luận và nhấn theo dõi để cập nhật các chương mới nhất của truyện Truyện vương phi đa tài đa nghệ hạ thương mai full này nhé.

Truyện Vương Phi Đa Tài Đa Nghệ Hạ Thương Mai thuộc ngôn tình truyện hay.

Dựa theo mỗi cá nhân suy đoán thù, Tần Châu hẳn đã càng thích Thiên Ân hơn, sở dĩ dáng dấp của Thiên Ân và Thương Mai giống nhau cũng như đúc, đặc biệt là hiên giờ đang hơn năm tuổi, mày mặt càng rõ rệt, ổn định là cùng một nơiôn đúc ra. Nhưng Tần Châu lại có thiên hướng thích Hổ Đầu nhiều hơn nữa một tí, không vì những điều gì tương đốic, chỉ vì đứa nhỏ này lần trên hết nhìn thấy được nàng ta đang gọi nàng ta là nương thân.

Đây là duan phận! Hơn nữa, nàng ta đã không thể hôn phối nữa, Tần quốc luôn luôn cần truyền thừa… “Nương thân hoàng đế, ta mong muốn ôm.” Thiên Ân kéo vạt áo của Tần Châu, sử dụng sức nhấp lên xuống nhấp lên xuống. Tần Châu lại bao bọc lấy Thiên Ân, mỗi cá nhân hôn một chiếc: “Thật ngoan, thật ngoan!” Thương Mai đuổi chúng ta đi, tiếp đó kéo Tần Châu vào phòng sưởi nhiệt. “Thế nào? Có khỏe không?” Thương Mai nhìn nàng ta, rõ rệt hình dáng không đổi tthường, cũng nhưng dù sao cũng tương đối tương đốic đối với Tần Châu trước kia.

“Được, mệt một tí khổ một tí, cũng nhưng quốc thái dân an.” Tần Châu vừa nói, nhìn cô thật sâu: “Ngươi thì sao? Cũng ba năm rồi, sao cũng không hoài thai nữa?” Thương Mai nhấp lên xuống đầu :”Không mang thai được nữa, trước kia sinh đẻ trong núi, bị thương tổn đến cỗi rễ, không mang thai được nữa.” Tần Châu nghe vậy, không nhịn được đã chính là lôi Sở Kính ra mắng chửi một phen. Thương Mai cười nói: “Cho dù hoàn toàn có thể sinh, lão Thất cũng đã không thể khiến cho ta sinh, một đàn ông một phái nữ, ta thỏa mãn nhu cầu rồi.”

Tần Châu ừ một tiếng, nhớ tới chú thuật: “Đến nay chú thuật cũng giải trừ rồi sao?” Thương Mai nói: “Hẳn là giải trừ rồi, vào giữa năm trước, lão Thất đưa ta đi Tiên Bi một chuyến, hỏi người biết chú thuật, nói khi ta nhận lại Thiên Ân, mừng rỡ vượt qua buồn đau, khóc một trận lớn lại ói máu, coi cũng như là tìm về hồn vía của tớ rồi.” “Vậy thì xuất sắc, vậy thì xuất sắc!” Tần Châu nghe được lời đáp này, rất lý tưởng. Dừng một tí, Tần Châu lại hỏi: “Hoàng thái hậu bao giờ chết?” Thương Mai liếc nàng ta một chiếc, “Một người bao giờ chết, ta làm thế nào để nên cân nhắc chứ?” “Nàng ta sớm đang đáng chết rồi, hại người hại mình.” Tần Châu hừ một tiếng, lại nhìn Thương Mai: “Thật may Nhu Dao gửi thư, nói ngươi không chữa cho nàng ta, còn nếu không, cứu nàng ta rồi, ngày sau còn không cần là hại ngươi sao?”

Hãy tham gia Group cùng chúng mình trên Facebook để cùng tương tác nhé.

Đọc thêm
0 bình luận
Theo dõi truyện